-
Di chỉ khảo cổ của người tiền sử ở Sangiran Tổ chức Khoa học, Giáo dục và Văn hóa của Liên hiệp quốc đã công nhận Di chỉ khảo cổ của người tiền sử ở Sangiran tại Indonesia là Di sản văn hóa thế giới năm 1996.
-
Cung điện Changdeokgung Tổ chức Khoa học, Giáo dục và Văn hóa của Liên hiệp quốc Unesco đã công nhận Cung điện Changdeokgung của Hàn Quốc là Di sản văn hóa thế giới năm 1997.
-
Các hòn đảo nằm gần Nam Cực của New Zealand Tổ chức Khoa học, Giáo dục và Văn hóa của Liên hiệp quốc Unesco đã công nhận Các hòn đảo nằm gần Nam Cực của New Zealand là Di sản thiên nhiên thế giới năm 1998.
-
Khu di tích lịch sử Gyeongju Tổ chức Khoa học, Giáo dục và Văn hóa của Liên hiệp quốc Unesco đã công nhận Khu di tích lịch sử Gyeongju của Hàn Quốc là Di sản văn hóa thế giới năm 2000.
-
Các mỏ đá lửa thời đồ đá mới của Spiennes Tổ chức Khoa học, Giáo dục và Văn hóa của Liên hiệp quốc đã công nhận Các mỏ đá lửa thời đồ đá mới của Spiennes của Vương quốc Bỉ là Di sản văn hóa năm 2000.
-
Các nhà ở do Victor Horta thiết kế ở Bruxelles Tổ chức Khoa học, Giáo dục và Văn hóa của Liên hiệp quốc Unesco đã công nhận Các nhà ở do Victor Horta thiết kế ở Bruxelles, vương quốc Bỉ là Di sản văn hóa thế giới năm 2000.
-
Vòng cung trắc đạc Struve Tổ chức Khoa học , Giáo dục và Văn hóa của Liên hiệp quốc đã công nhận Vòng cung trắc đạc Struve của Estonia và 09 quốc gia khác là Di sản Văn hóa thế giới năm 2005.