-
Di chỉ “Người vượn Bắc Kinh” tại Chu Khẩu Điếm - Trung Quốc Tổ chức Khoa học, Giáo dục và Văn hóa của Liên hiệp quốc Unesco đã công nhận Di chỉ “Người vượn Bắc Kinh” tại Chu Khẩu Điếm của Trung Quốc là Di sản Văn hóa thế giới năm 1987.
-
Tị Thử Sơn Trang và Ngoại Bát Miếu - Trung Quốc Tổ chức Khoa học, Giáo dục và Văn hóa của Liên hiệp quốc Unesco đã công nhận Tị Thử Sơn Trang và Ngoại Bát Miếu của Trung Quốc là Di sản văn hóa thế giới năm 1994.
-
Khổng miếu, Khổng phủ, Khổng lâm - Trung Quốc Tổ chức Khoa học, Giáo dục và Văn hóa của Liên hiệp quốc Unesco đã công nhận Khổng miếu, Khổng phủ, Khổng lâm của Trung Quốc là Di sản văn hóa thế giới năm 1994.
-
Công viên quốc gia Lư Sơn - Trung Quốc Tổ chức Khoa học, Giáo dục và Văn hóa của Liên hiệp quốc đã công nhận Công viên quốc gia Lư Sơn của Trung quốc là di sản văn hóa thế giới năm 1996.
-
Thành cổ Bình Dao - Trung Quốc Tổ chức Khoa học, Giáo dục và Văn hóa của Liên hiệp quốc Unesco đã công nhận Thành cổ Bình Dao là Di sản văn hóa thế giới năm 1997.
-
Vườn cây cảnh cổ điển Tô Châu - Trung Quốc Tổ chức Khoa học, Giáo dục và Văn hóa của Liên hiệp quốc Unesco đã công nhận Vườn cây cảnh cổ điển Tô Châu của Trung Quốc là Di sản văn hóa thế giới năm 1997.
-
Đền Taj Mahal - Ấn Độ Tổ chức Khoa học, Giáo dục và Văn hóa của Liên hiệp quốc Unesco đã công nhận Đền Taj Mahal của Ấn Độ là Di sản văn hóa thế giới năm 1983.