Tại sao một số người sinh ra có đuôi như động vật?

  •  
  • 496

Tình trạng sở hữu đuôi bẩm sinh ở con người là một tình trạng kỳ lạ và hiếm gặp.

Cơ thể con người là một hệ thống sinh học phức tạp, đôi khi, nó thể hiện những biến đổi hấp dẫn và bất ngờ. Một hiện tượng hấp dẫn như vậy là một số trẻ sơ sinh được sinh ra với đuôi, giống như đuôi được tìm thấy ở nhiều loài động vật khác nhau.

Mặc dù điều này có vẻ đáng ngạc nhiên, nhưng điều cần thiết là phải hiểu những lý do cơ bản và giải thích sinh học đằng sau sự xuất hiện này.


Khi kiến thức khoa học tiến bộ, sự hiểu biết của chúng ta về sự phát triển của con người và di truyền học tiếp tục phát triển. Nghiên cứu trong các lĩnh vực này không chỉ giúp chúng ta đánh giá cao nguồn gốc mà còn làm sáng tỏ sự phức tạp, đa dạng của sự sống.

Nguồn gốc phôi thai của đuôi người

Để hiểu tại sao một số người được sinh ra với chiếc đuôi, điều quan trọng là phải nhìn lại quá trình phát triển phôi thai của con người. Trong giai đoạn đầu của quá trình tạo phôi, tất cả các phôi người đều có cấu trúc giống đuôi, được gọi là chồi đuôi, kéo dài từ xương sống đang phát triển. Chồi đuôi này là tàn dư của lịch sử tiến hóa khi tổ tiên xa xôi của chúng ta sở hữu đuôi, tương tự như nhiều loài động vật. Khi phôi thai phát triển, nó trải qua một quá trình gọi là hồi quy đuôi, trong đó chồi đuôi thoái hóa và cuối cùng trở thành xương cụt ở người trưởng thành.

Sự xuất hiện của một số người sinh ra với đuôi, mặc dù rất hiếm
Sự xuất hiện của một số người sinh ra với đuôi, mặc dù rất hiếm, nhưng điều này có thể mang đến những hiểu biết có giá trị về quá khứ tiến hóa của chúng ta và những điều kỳ diệu trong quá trình phát triển của loài người.

Tuy nhiên, trong một số ít trường hợp, quá trình hồi quy này có thể không được hoàn thành hoàn toàn, dẫn đến sự tồn tại của cấu trúc giống đuôi khi sinh. Những cấu trúc này không phải là đuôi thực sự, vì chúng thiếu các cơ và dây thần kinh cần thiết được tìm thấy ở đuôi động vật.

Thay vào đó, chúng được phân loại là “đuôi vết tích”, đại diện cho tàn dư của quá khứ tiến hóa của chúng ta. Mặc dù bản chất không có chức năng thực sự của một chiếc đuôi, nhưng những chiếc đuôi này có thể có nhiều kích thước và hình dạng khác nhau, từ vẻ ngoài giống như một vết sưng nhỏ đến những cấu trúc nổi bật hơn giống như đuôi động vật.

Điều quan trọng cần nhấn mạnh là, sự hiện diện của vết tích đuôi ở trẻ sơ sinh không phải là điều đáng lo ngại trong hầu hết các trường hợp. Mặc dù hiếm khi xảy ra, nhưng nó đóng vai trò như một lời nhắc nhở thú vị về tổ tiên tiến hóa chung của chúng ta với các loài động vật khác.

Yếu tố di truyền và Atavism

Trong khi phần lớn các trường hợp liên quan đến dấu tích đuôi của con người có thể đến từ những phôi thai phát triển bình thường, thì vẫn có những trường hợp các yếu tố di truyền và đột biến. Atavism đề cập đến sự xuất hiện trở lại của các đặc điểm tổ tiên ở một loài, đôi khi có thể biểu hiện dưới dạng sự hiện diện của cấu trúc giống đuôi ở trẻ sơ sinh.

Các nhà nghiên cứu đã xác định được các gene cụ thể liên quan đến sự phát triển đuôi ở nhiều loài động vật khác nhau. Trong một số trường hợp, đột biến hoặc biến thể trong những gene này có khả năng dẫn đến sự tái xuất hiện của các cấu trúc giống đuôi trong phôi người.

Những yếu tố di truyền này có thể giải thích cho sự xuất hiện hiếm hoi của đuôi chức năng thực sự ở người, mặc dù những trường hợp như vậy cực kỳ hiếm và thường liên quan đến các vấn đề phát triển nghiêm trọng hơn.

Trong sinh học, atavism là sự sửa đổi cấu trúc sinh học
Trong sinh học, atavism là sự sửa đổi cấu trúc sinh học, theo đó một đặc điểm di truyền của tổ tiên xuất hiện trở lại sau khi đã bị mất đi do thay đổi tiến hóa ở các thế hệ trước.

Điều cần thiết là phải phân biệt giữa atavism thực sự và tàn dư xương cụt phổ biến hơn. Atavism thực sự sẽ liên quan đến một chiếc đuôi đã phát triển đầy đủ và có chức năng, trong khi tàn dư của xương cụt thường không có chức năng và lành tính. Sự khác biệt là rất quan trọng khi kiểm tra các trường hợp như vậy để hiểu các cơ chế phát triển và di truyền cơ bản đang diễn ra.

Cân nhắc y tế và lựa chọn điều trị

Trong hầu hết các trường hợp, sự hiện diện của tàn dư xương cụt là vô hại và không gây ra bất kỳ mối lo ngại nào về mặt y tế ngay lập tức. Những cấu trúc này thường lành tính và có thể không cần bất kỳ sự can thiệp y tế nào. Các bác sĩ và cha mẹ nên tránh cố gắng phẫu thuật loại bỏ cấu trúc giống như đuôi, vì những thủ thuật như vậy có thể mang lại những rủi ro và biến chứng không cần thiết.

Tuy nhiên, có những trường hợp cấu trúc giống đuôi có thể đi kèm với các bất thường về phát triển hoặc tình trạng da khác, và trong những trường hợp như vậy, việc đánh giá y tế và cách xử trí thích hợp là cần thiết. Một cuộc kiểm tra toàn diện bởi bác sĩ nhi khoa hoặc bác sĩ phẫu thuật nhi khoa là điều cần thiết để xác định hướng xử lý tốt nhất dựa trên hoàn cảnh cụ thể của từng trường hợp.


Sự hiện diện của đuôi ở một số người đóng vai trò như một lời nhắc nhở hấp dẫn về lịch sử tiến hóa của chúng ta và tổ tiên chung của chúng ta với các sinh vật khác. Sự tiến hóa là một quá trình liên tục và sự xuất hiện không thường xuyên của những cấu trúc như vậy làm nổi bật tính phức tạp và khả năng thích ứng của sự sống trên Trái đất.

Điều quan trọng là cung cấp sự hỗ trợ và hiểu biết cho các gia đình có trẻ sinh ra với tàn dư xương cụt. Những sự cố này đôi khi có thể gây ra lo lắng hoặc đau khổ về mặt cảm xúc cho cha mẹ, và việc cung cấp thông tin cũng như sự trấn an có thể có giá trị trong việc giảm bớt lo lắng của họ. Khuyến khích đối thoại cởi mở với các chuyên gia chăm sóc sức khỏe và đảm bảo khả năng tiếp cận với lời khuyên y tế phù hợp cũng có thể làm giảm bớt mọi lo lắng xung quanh sự hiện diện của dấu tích đuôi.

Cập nhật: 25/07/2023 PNVN
  • 496